Người yếu thế không cần ưu tiên, chỉ cần đảm bảo công bằng



Post in November 11, 2015 10:33 am BY

(Bài viết đăng trên Báo Ngày nay số 1 – 2015)

Từ bấy lâu nay, cứ nghĩ đến người yếu thế, mặc định suy nghĩ chung của đám đông là khởi tâm sự thương hại. Đám đông lành lặn cổ suý cho họ việc hãy lên tiếng đòi quyền lợi, đòi sự ưu tiên. Việc đòi hỏi ưu tiên đó len lỏi trong mọi ngóc ngách của đời sống xã hội. Từ yêu cầu làm cơ chế chính sách vĩ mô
ưu tiên nhóm yếu thế này đến quy chế bán hàng trong thương mại của nhóm dễ bị thương tổn kia, rồi ưu tiên trong chính sách cộng điểm thi đại học cho con của thương binh hay người dân tộc …

Thế nên khi có một tiếng nói khác, một đại diện tiêu biểu cho cộng đồng khuyết tật, làm thức tỉnh đám đông bằng quan điểm “Người khuyết tật cũng bình đẳng như mọi người bình thường. Chúng tôi mong được làm việc thực sự mang lại giá trị cho cộng đồng, chứ không tìm lợi thế từ người khuyết tật để xin sự ưu tiên”

Đó là Thu Thương – cô gái bị bệnh xương thuỷ tinh mà cuộc đời có thể kết thúc bất kỳ lúc nào, đang vươn lên vượt số phận. Thương, lập ra Thương Thương Handmade chuyên làm đồ thủ công quà tặng. Cô bé sinh năm 1983, yêu thích màu đỏ, cam và vàng. Cô yêu thích ca hát và nuôi dưỡng một ước mơ giản dị là được thu âm một đĩa CD giọng hát của mình, nếu bán được đĩa để đóng góp làm từ thiện. Cô tập hợp nhiều người khuyết tật và kể cả những người có bệnh lý khác nhau về chung một mái nhà và cùng lao động, cùng tạo ra sản phẩm đóng góp cho xã hội.

Trong cộng đồng người khuyết tật, doanh nghiệp Thương Thương tự vươn lên bằng giá trị lao động. Không xin cứu trợ. Không xin ưu tiên. Chỉ mong bán được hàng. Lao động và giá trị lao động được nhìn nhận. Đó là sự phát triển bền vững mà những người yếu thế khác phải học tập và xã hội cần ủng hộ.

Xét trên phương diện quản lý xã hội, việc tạo ra cơ hội đồng đều, cơ hội tiếp cận bình đẳng cho mọi thành phần trong xã hội bao gồm cho cả đối tượng yếu thế, là điều cần hướng đến. Chuẩn mực xã hội, hệ thống pháp lý hiện nay đang tạo ra sự phân biệt đối xử bất công với người yếu thế. Có thể thấy trong giao thông công cộng, đường đi lối lại, cầu thang, lên xe buýt, vào nhà hàng … dành cho người khuyết tật hầu như không có. Họ gặp mọi bất lợi khi ra khỏi nhà. Và chính điều đó, hạn chế họ tiếp cận các cơ hội bình thường dành cho người lành lặn và kể cả các cơ hội phát triển.

Thay bằng nghiên cứu chính sách ưu tiên cho người khuyết tật, hãy tạo sự công bằng trong đối xử với họ.

*** Trích lá thư Thu Thương gửi Mạng lưới Doanh nghiệp xã hội Việt Nam (VSEN):

 

11219726_999116370151240_2119872402735526151_n

 

“Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam Độc lập tự do Hạnh phúc

Kính gửi Mạng lưới DNXH VSEN

Tôi viết thư gửi VSEN xin trình bày vấn đề như sau:

Tôi tên là Nguyễn Thị Thu Thương giám đốc Doanh nghiệp xã hội Thương Thương Handmade.

Văn phòng: số nhà 13. Ngõ 11, phố Lương Đình Của, Phường Kim Lliên, Quận Đống Đa

Doanh nghiệp xã hội Thương Thương Handmade đang có hơn 10 em khuyết tật làm việc. Thương Thương handmade có chỗ làm việc thoáng mát, chỗ ăn ở ổn định cho các em khuyết tật tại Trung tâm Thương Thương , Địachỉ: Thôn Nam Phú, Xã Nam Phong, Huyện Phú Xuyên HN. Và còn rất nhiều người đang nộp đơn xin vào làm.

Trung tâm Thương Thương là nơi tập trung của những gia cảnh đặc biệt. Các e đến từ khắp nơi đã coi trung tâm Thương Thương như mái nhà thứ hai của mình để làm việc và sinh sống.

Nghề các em làm là quà tặng lưu niệm, lương tháng có em nhiều nhất được hơn 2.000.0000 có bạn thắp nhất 700.000 đến 1.000.000. Nghề thủ công vỗn dĩ đã từ lâu vẫn mang tính chất là nghề tạm bợ, nghề làm thêm vì căn bản lương của nghề thủ công không cao cho dù tôi đã cố gắng rất nhiều khi trả lương cho các e so với nhân công nơi khác là cao hơn, nên sản phẩm của Thương Thương handmade đang bị mang tiếng là giá cao. Thỉnh thoảng các bạn bị ốm nên cũng ảnh hưởng đến việc sản xuất.

Sản phẩm thường bị cạnh tranh nên sản phẩm các em ko tránh khỏi, từ hồi các em có công việc còn có những em tìm được tình yêu của đời mình. Nhưng thật buồn biết bao với đồng lương như vậy các em không thể lập gia đình riêng khi lương không để lo cho người thân của mình. Nhiều bạn không đủ tiền để sống nên không dám nghĩ đến lập gia đình riêng.

Liệu các bạn đi tìm việc khác làm liệu có tìm được không, khi sức khỏe yếu thì làm sao đáp ứng được các công ty lớn mạnh. Là một giám đốc, tôi luôn mong muốn tìm các đơn vị đối có nhu cầu mua quà tặng lưu niệm do các em làm và tôi có thêm một định hướng cho công việc các em làm sẽ tốt hơn.

Tôi đang có kế hoạt mở thêm chi nhánh sản xuất gần Quốc Tử Giám Hà Nội để có thể tiếp cận với khách lịch đến từ gắp nơi và để tiếp cận người tiêu dùng cuối cùng mà không qua trung gian dẫn đến việc đội giá bán lên cao.

Khi đến Việt Nam, khách du lịch vừa mua hàng và thêm ý nghĩa các món quà khách du lịch mua mua từ những con người luôn có ích cho bản thân và xã hội khi biết vươn nên. Nhưng hiện nay tôi đang rất lo sợ vì lên HN rất tốn kém vì nhiều điều: điện, nước, thuê nhà, ga, kinh phí hỗ trợ thêm trong việc ăn uống hàng ngày.

Tôi đang rất mong muốn ngày mai được gặp các chuyên gia giỏi nhất về thương hiệu và marketing giúp tôi một năm đầu khi chưa có nhiều khách hàng biết đến.

Người khuyết tật cũng bình đẳng như mọi người bình thường, và chúng tôi mong được làm việc thực sự mang lại giá trị cho cộng đồng, chứ không tìm lợi thế từ người khuyết tật để xin sự ưu tiên.

Hà Nội ngày 13/10/2015
Nguyễn Thị Thu Thương”